Nhạc trưởng


Nghệ sĩ piano


Nghệ sĩ violin


Nghệ sĩ cello


Ca sĩ opera


Các nghệ sĩ khác

  Ozawa, Seiji   Tài liệu liên quan
Ozawa, Seiji  
Seiji Ozawa (1935~)
Ngày 04:30 06/12/2010

 

Với mùa diễn 2001 – 2002, Seiji Ozawa đã có 29 năm ở cương vị giám đốc âm nhạc của Boston Symphony Orchestra. Vào mùa thu năm 2002, sau một mùa hè tại Tanglewood, ông bắt đầu một chặng đường mới trên con đường nghệ thuật của mình bằng cách bày tỏ sự quan tâm và yêu thích đối với opera: ông trở thành giám đốc âm nhạc của Vienna State Opera nơi mà ông vẫn duy trì một mối quan hệ tốt đẹp với tư cách nhạc trưởng khách mời trước đây cũng như đối với Vienna Philharmonic trong các buổi biểu diễn tại Vienna, Salzburg và các chuyến lưu diễn.
 
Nhạc trưởng người Nhật Bản Seiji Ozawa sinh ngày 1 tháng 9 năm 1935 tại Shenyang, thủ phủ của tỉnh Liêu Ninh ở phía đông bắc Trung Quốc trong một gia đình người Nhật Bản, cha của cậu là nha sĩ. Ngay từ khi mới lên 7 tuổi, cậu bé Seiji đã bắt đầu học những bài học piano đầu tiên tại nhà với Noboru Toyomasu và ngay lập tức lao vào nghiên cứu các tác phẩm của Johann Sebastian Bach. Sau khi tốt nghiệp Seijo Junior High School, chàng trai trẻ 16 tuổi tiếp tục theo học bộ môn piano tại Toho School of Music, Tokyo. Tuy nhiên do một lần bất cẩn trong khi chơi bóng bầu dục cùng bạn bè, Seiji đã bị gãy 2 ngón tay và không thể tiếp tục theo đuổi con đường trở thành nghệ sỹ piano, và thay vào đó Seiji học chỉ huy dàn nhạc và sáng tác. Trong thời gian này, chàng trai trẻ chịu ảnh hưởng rất nhiều từ người thầy giáo của mình là Hideo Saito. Chỉ sau vài năm học, với sự dạy dỗ nghiêm khắc từ người thầy, Seiji đã tích lũy được một vốn kiến thức kha khá và chàng trai đã có buổi chỉ huy đầu tiên trong cuộc đời mình, với Nippon Hosso Kyokai (NHK) Symphony Orchestra vào năm 1954, khi mới 19 tuổi. Và chỉ một thời gian ngắn sau, Seiji đã được chỉ huy với một trong những dàn nhạc xuất sắc nhất của Nhật Bản: Japan Philharmonic. 4 năm sau, năm 1958, Seiji tốt nghiệp thủ khoa trong cả 2 lĩnh vực sáng tác và chỉ huy dàn nhạc tại Toho School of Music.
 
Sau khi tốt nghiệp, Ozawa chuyển tới Paris với ý định nâng cao hơn nữa trình độ của mình và chỉ một năm sau, năm 1959, ông giành giải nhất trong cuộc thi danh giá International Competition of Orchestra Conductors được tổ chức tại Besançon, Pháp. Cũng trong cuộc thi này, Ozawa đã chiếm được cảm tình của Eugène Bigot (Chủ tịch hội đồng giám khảo cuộc thi) và nhạc trưởng đại tài Charles Munch, người lúc này đang là giám đốc âm nhạc của Boston Symphony Orchestra. Bigot đã truyền đạt thêm cho Ozawa những kiến thức về công việc chỉ huy dàn nhạc và Munch đã mời ông đến Berkshire Music Center, Tanglewood. Ozawa ngay lập tức nhận lời và tại Tanglewood, ông tiếp tục theo học với Munch và Pierre Monteux. Năm 1960, ông giành được giải Koussevitzky – giải thưởng cao nhất của Tanglewood dành cho những sinh viên nước ngoài. Ngay sau đây, Ozawa giành được một suốt học bổng với nhạc trưởng xuất chúng Herbert von Karajan và chuyển đến Berlin. Trong thời gian học với Karajan, ông đã lọt vào mắt xanh của Leonard Bernstein và vị giám đốc âm nhạc của New York Philharmonic này đã mời Ozawa làm trợ lý chỉ huy cho mình, Ozawa nhanh chóng nhận lời và họ làm việc cùng nhau trong 4 năm, bắt đầu từ mùa diễn 1961 – 1962.
 
Thập niên 60, sự nghiệp chỉ huy của Ozawa bắt đầu thăng hoa. Trong khi đang làm trợ lí tại New York Philharmonic – mà ông đã có vinh dự được chỉ huy lần đầu tiên vào ngày 14 tháng 4 năm 1961 tại Carnegie Hall, ông đã có buổi chỉ huy đâu tiên tại Bắc Mĩ khi ra mắt với San Francisco Symphony Orchestra vào tháng 1 năm 1961. Không muốn bị lệ thuộc vào cái bóng của những chỉ huy khác, Ozawa đã rời bỏ New York Philharmonic để tìm kiếm cho mình những thử thách mới. Sau buổi chỉ huy thành công cùng Chicago Symphony Orchestra với tư cách khách mời tại Ravinia Festival vào năm 1964, năm 1965 ông được mời làm giám đốc nghệ thuật của Ravinia Festival (và ông xuất hiện trong 5 mùa hè tại đây) cũng như Toronto Symphony Orchestra – nơi ông có được bản thu âm đầu tiên của mình với 2 tác phẩm: Turangalila Symphony của Olivier Messiaen và November Steps của Toro Takemitsu. Trong thập niên này, Ozawa được thường xuyên làm việc với những dàn nhạc hàng đầu của Mĩ như San Francisco Symphony Orchestra, Philadelphia Orchestra, Boston Symphony Orchestra, cũng như Japan Philharmonic. Năm 1970, ông trở thành giám đốc âm nhạc của San Francisco Symphony Orchestra để thay thế cho nhạc trưởng người Áo Josef Krips, ông còn đảm nhận cương vị này đến năm 1976; cũng trong năm này, Ozawa được chỉ định làm giám đốc âm nhạc của Berkshire Music Festival.
 
Năm 1973 là năm vô cùng đáng nhớ đối với sự nghiệp chỉ huy của Seiji Ozawa. Ông chính thức trở thành giám đốc âm nhạc của Boston Symphony Orchestra – một trong 5 dàn nhạc giao hưởng nổi tiếng nhất nước Mĩ – để thay thế cho William Steinberg. Lần đầu tiên ông chỉ huy dàn nhạc là vào năm 1964 tại Tanglewood và lần đầu tiên xuất hiện tại Phòng hòa nhạc của Boston Symphony Orchestra là vào tháng 1 năm 1968. Ông đã tận tâm, tận lực trong cương vị này cho đến tận mùa diễn 2001 – 2002, tổng cộng 29 năm và trở thành nhạc trưởng gắn bó với dàn nhạc lâu năm nhất, phá vỡ kỉ lục 25 năm của Serge Koussevitzky được thiết lập trước đó từ năm 1924 đến năm 1949.
 
Kế thừa truyền thống của những nhạc trưởng đi trước như Koussevitzky, Munch, Leinsdorf và Steinberg, Ozawa đã duy trì danh tiếng của Boston Symphony Orchestra như là một trong những dàn nhạc hàng đầu của Mỹ và thế giới. Ozawa và dàn nhạc đã thực hiện hàng loạt những buổi biểu diễn tại Symphony Hall, Tanglewood cũng như các chuyến lưu diễn tại Mỹ, châu Âu, Nam Mỹ, Trung Quốc, Hồng Kông và Nhật Bản. Ngoài những tác phẩm kinh điển của những nhạc sỹ thời kì Baroque, Cổ điển và Lãng mạn, Ozawa luôn hướng Boston Symphony Orchestra đến những tác phẩm âm nhạc đương đại thông qua hàng loạt những buổi biểu diễn định kỳ. Trong đó nổi bật nhất là chương trình kỉ niệm 100 năm ngày thành lập Boston Symphony Orchestra vào năm 1981 và lễ kỉ niệm 50 năm ngày ra đời của Tanglewood Music Center vào năm 1990. Cùng với Boston Symphony Orchestra, Ozawa đã có hơn 140 bản thu âm các tác phẩm của hơn 50 nhạc sỹ khác nhau với 10 hãng, trong đó có các hãng nổi tiếng như Deutsche Grammophon, Sony Classical, RCA Victor, Philips. Ông cũng thường xuyên xuất hiện tại Tanglewood cả với tư cách thầy giáo lẫn người quản lý. Tại đây, ông thường xuyên mở những lớp tập huấn mùa hè cho những nhạc công trẻ tài năng trên toàn thế giới. Vì những đóng góp của ông cho Tanglewood, năm 1994, tên của ông được lấy để đặt cho một phòng hòa nhạc tại đây - Seiji Ozawa Hall.
 
Trong thời gian làm nhạc trưởng của Boston Symphony Orchestra, Ozawa đã nổi tiếng với phong cách chỉ huy không cần baton và ông nhận được rất nhiều lời mời cộng tác từ hầu hết các dàn nhạc nổi tiếng trên thế giới như: Berlin Philharmonic, Vienna Philharmonic, Vienna Staatsoper, Orchestre de France, Orchestre de Paris, London Symphony Orchestra, London Philharmonic, Milan Teatro alla Scala Orchestra và ông cũng có nhiều bản thu âm với hầu hết những dàn nhạc này.
 
Không chỉ đối với những người dân Nhật Bản, Seiji Ozawa đã trở thành niềm tự hào của toàn bộ châu Á. Có lẽ Ozawa là người châu Á đầu tiên trong thế giới nhạc cổ điển tạo dựng được vững chắc tên tuổi mình giữa một rừng các ngôi sao đến từ châu Âu và Mỹ. Ông chính là những tấm gương sáng để những nghệ sỹ sau này như Myung-Whun Chung hay Kent Nagano noi theo.
 
Năm 1980, Ozawa được Japan Philharmonic mời làm nhạc trưởng danh dự của dàn nhạc – mà ông làm cố vấn âm nhạc từ năm 1968. Năm 1984, ông cùng với nhạc trưởng đồng hương Kazuyoshi Akiyama – người trước đây từng là trợ lý chỉ huy cho Ozawa trong thời gian 1968 – 1969 tại Toronto Symphony Orchestra thành lập ra Saito Kinen Orchestra để tưởng nhớ tới thầy giáo Hideo Saito yêu quý (cũng là thầy của Kazuyoshi Akiyama) ở Toho School of Music, Tokyo năm xưa. Sau đó, năm 1991, Ozawa tiếp tục thành lập ra Saito Kinen Festival tại Matsumoto (cách Tokyo 180 km về phía tây bắc) – ngày nay đã trở thành một trung tâm đầy uy tín trong việc truyền bá nhạc cổ điển cũng như đào tạo ra những nhạc công có trình độ rất cao. Tháng 2 năm 1998, với tham vọng liên kết các nhạc công trên toàn thế giới, Ozawa đã mở màn Opening Ceremonies tại thế vận hội mùa đông tại Nagano, Nhật Bản khi chỉ huy phần "Ode to Joy" trích từ bản giao hưởng số 9 của Beethoven với một dàn đại hợp xướng bao gồm 6 dàn hợp xướng nhỏ gồm nước chủ nhà Nhật Bản và 5 nước khác đại diện cho 5 châu lục: Australia, Trung Quốc, Đức, Nam Phi và Mỹ. Điều đặc biệt ở đây là 6 dàn hợp xướng vẫn ở trên đất nước của mình và liên kết với nhau qua vệ tinh.
 
Với những đóng góp to lớn của mình, Ozawa đã nhận được nhiều danh hiệu và giải thưởng danh giá. Năm 1994, ông trở thành người Nhật Bản đầu tiên được trao tặng danh hiệu Inouye Sho vì những cống hiến suốt đời của ông cho nghệ thuật. Năm 2001, đích thân Tổng thống Pháp Jacques Chirac trao tặng Chevalier de la Légion d’Honneur, không chỉ vì sự nghiệp nhạc trưởng mà còn do sự ủng hộ của ông đối với các nhà soạn nhạc Pháp, sự nhiệt tình với công chúng Pháp và các buổi công diễn tại Paris Opera. Tháng 12 năm 1997, ông được danh hiệu “Nhạc sĩ của năm” do Musical America trao tặng. Năm 2004, đại học Sorbonne trao tặng cho Ozawa học vị tiến sĩ danh dự. Ngoài ra ông còn được nhận học vị danh dự này từ các trường đại học Harvard, đại học Massachusetts, Wheaton College và New England Conservatory of Music.

Tháng 5 năm 2002, Ozawa chỉ huy buổi hòa nhạc cuối cùng của mình tại Symphony Hall cùng Boston Symphony Orchestra trên cương vị giám đốc dàn nhạc giữa sự phản đối của những người hâm mộ. Họ vẫn muốn ông gắn bó với dàn nhạc. Tuy nhiên, địa hạt opera đã tỏ ra là một lĩnh vực đầy sức quyến rũ và dù đã ở độ tuổi gần 70, Ozawa vẫn muốn thử sức. Ông quyết định chuyển sang làm giám đốc âm nhạc tại Vienna Staatsoper – nơi mà ông có buổi ra mắt lần đầu tiên vào ngày 16 tháng 5 năm 1988 trong Eugene Onegin – đây cũng là vở diễn ra mắt của ông tại Metropolitan Opera, New York vào ngày mùng 4 tháng 12 năm 1992.
 
Ngày nay, khi đã ở độ tuổi ngoài 70, Seiji Ozawa vẫn luôn tỏ ra luôn bận rộn, ông xuất hiện ở khắp mọi nơi và làm việc với những dàn nhạc tốt nhất trên thế giới với một cường độ đáng kinh ngạc. Nghệ sĩ cello vĩ đại Mstislav Rostropovich nhận xét về người bạn thân của mình: “Ở con người Ozawa không chỉ là tài năng mà ở đó còn toát ra sức mạnh khiến mọi người xích lại gần nhau hơn”.
 
Cobeo (nhaccodien.info) tổng hợp

View: 4472  -  Nguồn: nhaccodien.info  -  Cập nhật lần cuối: 04:30 06/12/2010  -  Quay lại
Bài mới cập nhật


© Trang thông tin âm nhạc cổ điển do Bút nhóm nhaccodien.info xây dựng.
® Ghi rõ nguồn "nhaccodien.info" khi phát hành lại thông tin từ website này.                                Thiết kế: Lê Long - Code: Kal Kally